Chàng “Maicongtu” và hành trình lớn lên qua va vấp
Toàn "Sen" - A5
Chương 1: Tiếng gọi từ quá khứ – Những ngày trùm xóm
Tôi sinh ra trong một gia đình cơ bản nhưng ấm áp. Bố là bộ đội, mẹ ở nhà lo toan bếp núc, vun vén cho ba anh chị em. Là con út, tôi nghiễm nhiên trở thành “báu vật” được cưng chiều nhất nhà. Nhưng cái sự cưng chiều ấy không biến tôi thành một cậu công tử bột, mà ngược lại, nó tạo ra một “siêu quậy” chính hiệu.
Tuổi thơ của tôi là những ngày nắng cháy lưng, cùng lũ bạn trong xóm mò cua, bắt ốc, tát cá khắp các bờ mương. Tôi chẳng sợ bùn đất, chẳng sợ đòn roi, lúc nào cũng dẫn đầu những trò nghịch ngợm “dữ dội”. Ngày đó, cái danh “trùm xóm” dường như là niềm tự hào lớn nhất của một đứa trẻ hiếu động như tôi.
Những bữa cơm mẹ nấu chờ sẵn, những kỷ niệm ấu thơ không lo nghĩ ấy chính là nền tảng cho một bản tính tự do và quyết liệt sau này.
Chương 2: Ngưỡng cửa cấp 3 – Game thủ và Cầu thủ
Bước vào cấp 3, tôi vốn dĩ là một cậu học trò “ngoan” theo nghĩa chưa biết mùi vị của những trò tiêu khiển hiện đại. Thế nhưng, đời chẳng ai ngờ, chính những thằng bạn thân lại là người “khai sáng” cho tôi con đường mới. Lực “Còi” – cậu lớp trưởng gương mẫu, cùng Sơn “Nghĩa” đã rủ rê tôi vào thế giới của những màn hình máy tính xanh đỏ.
Oái oăm thay, khi những người bạn ấy bắt đầu dừng lại để tập trung đèn sách, thì tôi – với bản tính đã làm gì là phải làm cho tới – lại lún sâu hơn. Cái tên “Maicongtu” ra đời từ đó. Trong thế giới ảo của Half-Life, tôi trở thành một huyền thoại không đối thủ. Những cú vẩy súng, những trận đấu nảy lửa chiếm trọn tâm trí tôi.
Ba năm cấp 3 là một chuỗi ngày đan xen giữa bàn phím game và những trận bóng đá trên sân cỏ.
Tôi đại diện cho trường, sát cánh cùng các bạn hệ bán công đi chinh chiến tại Hội khỏe Phù Đổng cấp tỉnh. Trên sân cỏ, tôi tìm thấy sự mãnh liệt không kém gì trong game. Thành tích Vua phá lưới của đội và giải Ba toàn tỉnh là những dấu son “oách” nhất thời niên thiếu của tôi.
Còn việc học? Thú thật, nếu không có những buổi chép bài miệt mài từ bạn bè và sự “bao dung” của thầy Hòa dạy Lý, có lẽ tôi đã dừng chân từ lâu. Thầy Hòa nhìn thấy sự ngang tàng của tôi nên đã nói một câu xanh rờn:
“Thầy cho em 5.0, không cần học, cũng không cần vào lớp luôn!”
Và tất nhiên, với một bảng thành tích “chơi nhiều hơn học” như thế, kết cục trượt Đại học là điều hiển nhiên.
Chương 3: Khúc quanh “Lớp 13” và Câu hỏi của Mẹ
Tôi bắt đầu “lớp 13” bằng một cuộc đào tẩu ra Hà Nội. Tôi đi theo đám bạn đã đỗ đạt để tận hưởng không khí sinh viên “ké” trong gần một năm trời. Nhưng khi chỉ còn một tháng nữa là đến kỳ thi lại, một cảm giác hụt hẫng và trống rỗng bất chợt bủa vây. Tôi nhận ra mình không thể cứ mãi là một kẻ đứng bên lề cuộc đời của người khác.
Tôi quay về nhà. Các thầy cô giáo cũ đều lắc đầu từ chối dạy một “ca khó” như tôi. Chỉ duy nhất cô Hương Hóa – cô chủ nhiệm cũ – là người mở lòng nhận dạy tôi trong tháng cuối cùng ấy.
Ngày tôi về, mẹ nhìn tôi bằng ánh mắt đầy lo âu và hỏi một câu mà suốt đời tôi không quên:
“Con có nghiện gì không?”
Tôi trả lời thẳng thừng: “Có!”
Mẹ tôi suýt ngất vì sợ hãi. Nhưng khi nghe tôi bồi thêm: “Con nghiện thuốc lá”, bà lại mừng rơi nước mắt. Câu nói tiếp theo của mẹ vừa thương, vừa tội:
“May quá, thế con hút thuốc gì để mẹ mua ở nhà cho mà hút”.
Tình yêu thương vô điều kiện của mẹ và sự kỳ vọng âm thầm của bố đã trở thành động lực lớn nhất.
Trong đúng một tháng tự học miệt mài, tôi đã làm nên điều kỳ diệu: Đậu vào trường Cao đẳng Giao thông Vận tải TP. Đà Nẵng.
Chương 4: Trưởng thành – Từ Kỹ sư đến Giám đốc
Cánh cửa Đà Nẵng mở ra một chương mới. Từ một “Maicongtu” chỉ biết game và bóng đá, tôi bắt đầu dấn thân vào con đường chuyên môn một cách nghiêm túc.
Tốt nghiệp Cao đẳng, tôi không dừng lại mà tiếp tục liên thông lên Đại học. Những đêm thức trắng bên bản vẽ, những ngày nắng gió trên công trường đã tôi luyện nên một Kỹ sư thực thụ.
Thời gian trôi qua, những trải nghiệm từ tuổi trẻ dữ dội – sự nhạy bén của một game thủ, sự bền bỉ của một cầu thủ và cả cái liều lĩnh của một “trùm xóm” – đã giúp tôi rất nhiều trong việc quản lý và điều hành.
Từ một chàng trai suýt nữa thì “lạc lối”, nay tôi đã đứng ở vị trí Giám đốc, chịu trách nhiệm cho công việc và đời sống của nhiều người khác.
Nhìn lại chặng đường đã qua, tôi thầm cảm ơn những ngày tháng “siêu quậy” ấy. Cảm ơn bố mẹ đã bao dung, Cô Hương đã không bỏ rơi một học trò cá biệt.
Tuổi trẻ có thể có những sai lầm, nhưng chính những trải nghiệm ấy đã nhào nặn nên tôi của ngày hôm nay – một người đàn ông dám nghĩ, dám làm và luôn trân trọng những giá trị của quá khứ.



