CUỘC SỐNG, CÔNG VIỆC.. CỦA TỚ CƠ BẢN LÀ SÓNG YÊN BIỂN LẶNG CHO ĐẾN KHI…….
Bi Vân Hà Hồng - A4
Hi! Chào các bạn! Tớ Hà Hồng đây! 😊
Mặc dù học ko giỏi nhưng ờ thì là tớ cũng đc coi như thi đâu đỗ đấy: cấp 1 thi đậu Năng Khiếu, cấp 2 Lê Quý Đôn, cấp 3 đậu trường mình và sau đó là kế toán ĐH Thương Mại - thời điểm ấy khoa lấy điểm cao nhất trong các ngành.
Ra trường được nhận luôn vào làm phòng Kế ở công ty xây dựng khá ổn tại Hà Nội. Nhà bố mẹ ko giàu nhưng tớ vẫn được cơm ăn 3 bữa, quần áo mặc cả ngày. 😁 Thêm cái nữa là tuy tớ ko xinh nhưng hình như cũng có các “hot boy” theo đuổi 😜
Đi làm 3 năm thì kết hôn, để cho an toàn thì tớ chọn người ko phải trai đẹp, sau đó sinh được 1 cậu con trai kháu khỉnh. 😍 Chỉ xét từng ấy yếu tố thôi đã thấy trộm vía cuộc đời vẫn đẹp sao, tình iu vẫn đẹp sao rồi đúng ko các cậu? 😄
Nhưng rồi tới 1 ngày Cuộc Đời said: “KHOAN!…”
Biến cố lớn nhất của cuộc đời
Tớ gần như mất tất cả: Tài sản vốn liếng bị chồng (giờ đã quá cũ) lừa mất hết, gia đình nhỏ tan vỡ vì rất nhiều lý do, ku con bị dạ dày ngang khó chăm nên tớ phải xin nghỉ việc… 2 mẹ con tay trắng bồng bế nhau về Bỉm Sơn ăn bám ông bà ngoại.
Năm 2013 đó thực sự là thời kỳ tăm tối nhất mà tớ từng trải qua, khiến tớ giảm 12kg chỉ trong vòng 7 tháng ^^
Một góc thật thà về chính mình
⁉️ Tớ ko chắc có nhiều bạn trong khoá nhận ra tớ ko, nhưng tớ dám chắc là tớ…..nhớ tên rất ít các bạn (góc thật thà 🤣 ).
–> Đó là kết quả của việc từ bé đến lớn chị em tớ đã “được” bố mẹ tớ quản lý khá cẩn thận với suy nghĩ: “xã hội phức tạp nguy hiểm lắm, các con còn nhỏ, giờ nhiệm vụ của các con chỉ cần chăm ngoan học giỏi thôi”. ^^
Và thế là tớ gần như ko đc đi chơi: tan học về nhà luôn, có rất ít bạn thân để tâm sự và gần như ko được đi qua nhà các bạn vì mẹ sợ đi đường bị tai nạn…. 😬
Ko biết có nhiều bạn nghĩ tớ tiểu thư, chảnh choá ko ta 😅 –> nhưng tớ thực sự thiếu kỹ năng sống, để rồi đến khi lớn, va vấp vào mới nhận ra: đúng là xã hội phức tạp thật, ko đơn giản, ko thật thà như những người tớ đã từng được tiếp xúc thời tuổi trẻ ngây thơ 🙂
Và khi biến cố xảy ra, tớ mới nghiêm túc nhìn nhận lại để tìm cách phá vỡ vỏ kén của mình….
Hành trình quay lại Hà Nội
Sau gần 2 năm về quê, ku con trộm vía biết ăn đồ thô hơn 1 chút nên tớ đã nhờ bố mẹ trông con giúp, 1 thân 1 mình ra Hà Nội tìm việc, may mắn thi đỗ qua 4 vòng xét tuyển và 3 tháng thử việc để vào làm chính thức. 🥳
Áp lực nhân lên khi vài tháng sau tớ đón ku con ra ở cùng - bố mẹ tớ vẫn đi làm nên sống ở quê, em trai tớ đi du học Hàn, vậy là ở Hà Nội chỉ có 2 mẹ con tớ tự chăm nhau.
Ku con ốm sốt thì tớ lo được, tớ ốm sốt thì… tớ cũng tự lo, vẫn phải ráng dậy đưa ku con qua lớp 😊
Từ cô gái chỉ biết ăn với học đến người có thể làm đủ mọi việc
Thật thần kỳ, trước đây tớ chỉ có việc ăn với học, thế mà giờ tớ đã có thể làm rất nhiều việc: thợ điện, thợ nước, thợ sơn, thợ sửa xe, đến việc vừa làm bố vừa làm mẹ… Àh… lại còn làm ca sĩ cây nhà lá vườn của công ty nữa chứ 🥳 ✌️
Mà bật mí cách đây chục năm, thấy tớ hát văn nghệ ở tổng kết công ty, bố mẹ tớ chửi quá trời chửi 🤣 Bố mẹ bảo hát hò nhảy múa người ta đánh giá, nhất là khi hoàn cảnh mình (single mom) như vậy.
Tớ đã hỏi bố mẹ 1 câu:
“Khi đi làm công ty, 2 người năng lực công việc như nhau, nhưng có 1 người tích cực đẩy mạnh văn hoá công ty hơn. Giai đoạn khó khăn, công ty cần cắt giảm nhân sự, nếu là bố mẹ thì bố mẹ sẽ cắt giảm ai?” 😊
Bước ngoặt nghề nghiệp
Sau 5 năm làm kế toán cho công ty, tớ có bước ngoặt khi quyết định từ bỏ công việc chuyên ngành đã học để chuyển sang bộ phận hồ sơ kiểm định PCCC - công việc năng động hơn, giờ giấc linh hoạt hơn, và đang là năm thứ 1️⃣0️⃣ tớ làm việc tại công ty này! 🎊
Cuộc sống trộm vía ổn định, 2 mẹ con vẫn tự lập đồng hành hơn 12 năm qua. 🤩
Điều tớ nhận ra sau tất cả
Tớ nhận ra: con đường học hành và con đường sự nghiệp sau này nhiều khi sẽ có những lối rẽ ngoài dự đoán hoặc kỳ vọng của chúng ta.
Tất nhiên, ai cũng mong may mắn, thuận lợi… nhưng cuộc sống mà…. ko như ta mơ… Và kết quả ra sao phụ thuộc vào rất nhiều yếu tố trong đó quan trọng nhất là cách giải quyết của chính chúng ta với vấn đề ấy.
Tớ rất thích câu:
“Hãy nhìn con chim đậu trên cành liễu: Nó thấy cành liễu sắp gãy mà vẫn vui vẻ hót, vì biết rằng mình còn đôi cánh”.
Tớ đã nghĩ, đôi cánh ấy có đủ sức mạnh vượt qua bão giông ko, đủ sức bay cao bay xa ko…. là do ý chí rèn luyện của chính chú chim nhỏ.
Vậy nên, nếu được nhắn nhủ với chính mình của tuổi trẻ hoặc với các bạn trẻ hiện tại về định hướng nghề nghiệp, tớ sẽ nói về việc:
Hãy nâng cấp “đôi cánh” của bản thân, hãy mạnh dạn khám phá, thể hiện năng lực và đừng sợ thử thách gian nan, khó khăn sẽ qua miễn là cứ bình tĩnh sống! 💚
Ở tuổi 40, lại một lần nữa bắt đầu
Giờ đây ở độ tuổi 40, tớ lại có quyết định lớn khi tạm biệt Hà Nội để vào Đà Nẵng, lại 1 lần nữa phải thay đổi nơi ở và công việc của mình. 😶
Thật thà mà nói là tớ thích được nghỉ hưu, thể dục thể thao nâng cao sức khoẻ lắm rồi, chẳng còn muốn nộp CV đi làm như thời tuổi trẻ nữa 🤣
Tớ nhận ra có những giai đoạn tớ sẽ sống chậm lại 1 chút để bản thân nghỉ ngơi, cho đôi chân đỡ mỏi và đôi cánh đỡ mệt! Sau đó sẽ hít thật sâu và tự nhủ:
“Nào! Tiếp tục!” 😊😊😊
Lời kết
P/s: Cảm ưn 1 số bạn đã động viên tớ viết, cảm ưn các bạn group đã đọc. Chúc các bạn năm mới phát triển rực rỡ theo cách của riêng mình! Hẹn tái ngộ nhé! 🤝🤝🤝



